Trang chủ »

Phân tích tác phẩm Hạnh phúc của một tang gia của Vũ Trọng Phụng

Phân tích tác phẩm Hạnh phúc của một tang gia của Vũ Trọng Phụng
(Ngày đăng: 30-12-2018 17:30:21)
Đề bài : Phân tích tác phẩm Hạnh phúc của một tang gia của Vũ Trọng Phụng. Là một tác phẩm nói về nỗi buồn của một tang gia trong cái xã hội phong kiến lúc bấy giờ. Nhà có tang nhưng đó là hạnh phúc của các thành viên trong gia đình cho thấy được cái sự vô học vô nhận thức của các thành viên, đồng thời cũng phê phán cái xã hội phong kiến lúc bấy giờ.

Tác phẩm hạnh phúc của một tang gia được trích trong tác phẩm Só Đỏ của Vũ Trọng Phụng được coi là một tác phẩm nổi tiếng và mang nhiều ý nghĩa về cuộc sống co người thời đó. Cũng là tác phẩm lên tiếng căng hơn khinh bỉ cái xã hội thúi nát lúc bấy giờ.

Khi đọc nhan đề của tác phẩm chắc không ai không thắc mắc phải không nào? Đám tang là nơi thể hiện sự tôn kính, trang nghiêm lịch sự và tiết thương với những người đã khuất nhưng đma tang trong tác phẩm của Vũ Trọng Phụng đó là một niềm vui, là cơ hội để cho mọi người khoe của là nơi để mọi người đùa giởn nói chuyện cười đùa cùng nhau. Các thành viên trong gia đình bận rộn để tổ chức chu đáo, cho thật linh đình một ngày vui, một đám hội chứ không phải một đám ma.Và là hạnh phúc của các thành viên trong gia đình khi mà người thân của mình ra đi. Cho thấy được cái xã hội của tầng lớp thượng lưu lúc bấy giờ chỉ màng đến danh lợi mà không màng không thương tiếc gì người thân của mình.

Tác phẩm đã nói lên được cái chết của cụ tổ đó là cái chết của sự ấm ức, đã được mọi thành viên trong gia đình mong chờ. Xuân tóc đỏ là một nhân vật được tác giả đưa vào để làm nền tảng, là người gây ra cái chết cho cụ tổ. Tất cả các thành viên trong gia đình gào lên như buồn đau sốt trước cái chết của cụ tổ nhưng thật ra đó không phải vậy mà sự vui mừng hạnh phúc khi cụ tổ chết đi và để lại một khối gia tài to lớn cho các thành viên.

Cụ cố Hồng con trai cả của cụ tổ thì rất sung sướng vì cái chết thật của cha mình và cho rằng đây là cơ hội để cụ tỏ ra sự già yếu khi lo cho cái chết và bất ngờ trước cái chết của cha mình. Nhân vật này đã làm nỗi bậc được cái sự lố lăng mà ngu dốt hám danh trong cái xã hội phong kiến.

Văn Minh  và ông Tupn  thì vui mừng về cái chết của ông nội và vui mừng hơn khi ông được đưa nền văn minh Á Âu và quảng cáo hàng của mình vào đám tang của ông nội mình. Không chỉ vậy ông còn tìm cơ hội để trả ơn cho Xuân tóc đỏ để bịp miệng những tội ác của ông. Bà Văn Minh thì vui mừng vì sẽ đợc mặc đồ xô gai tân thời, cái mũ mấn trắng, viền đen. Tỏ ra sự vô ơn bạc nghiã là một kẻ vô học thức.

Cô Tuyết thì đợc dịp mặc bộ y phục ngây thơ - cái áo dài voan mỏng trong có coóc-sê, tỏng nh hở cả nách và nửa vú - nhng mà viền đen và đội một cái mũ mấn xinh xinh, đồng thời lại có cơ hội để gò lấy trên mặt lại hơi có vẻ buồn lãng mạn rất đúng mốt một nhà có đám. Để tỏ ra sự mất trinh trắng của mình còn tỏ ra mình là một người hư hỏng không được dạy dổ.

Cậu Tú Tân thì vui mừng vì có thể chụp ảnh vì cái máy ảnh của Cậu để lâu ngày không dù, cậu tỏ ra là mình là đạo diễn và săn ảnh chụp ảnh một cách lố lăng tạo ra những cảnh của không khí đám tang.

Ông Phán Mọc Sừng thì vui mừng vì cái sừng trên đầu mà được hưởng thêm tiền. Xuân Tóc Đỏ thì danh tiếng càng nhiều được nhiều người tôn trọng đánh giá cao vì đã có công trong cái chết của cụ Tổ.

Thông qua các nhân vật trên tác giả đã khái quát được một cách khái quát về các thành viên trong nhà cụ tổ. Thông qua các nhân vật này ta có thể thấy dduwwocj cái bản chất lố lăng vô học của các thành viên trong gia đình khi có người thân của mình ra đi.

Không chỉ các thành viên trong gia đình mà còn có những người ngoài của gia đình cũng vậy, là cơ hôi để những người không có việc làm có việc làm là cơ hội để mọi người nói chuyện cười đùa cũng nhau, cũng những người khoe của khoe cái sự giàu sang của mình là dịp để họ hẹn hò, cặp kè, nói chuyện tình tứ, đi dạo phố cũng nhau. Và niềm sung sướng hơn khi thấy được những vũng nhạy cảm hấp dẫn của cô Tuyết đứa cháu hưng hỏng.

Cảnh đám tang được diễn ra như đám hội như một tấm đại hài kịch, nói lên sự lố lăng, vô đạo đức của cái xã hội thợng lưu ngày trước.

Qua tác phẩm Hạnh phúc của một tang gia, Vũ Trọng Phụng đã phê phán phán mạnh mẽ bản chất bất nhân, giả dối và sự lối lăng, đồi bại của xã hội phong kiến lúc bấy giờ.